Góc Làm Việc Của Những Giấc Mơ

Thursday, March 20, 04:03 pm

Góc Làm Việc Của Những Giấc Mơ

Cô ngồi xuống bàn, đưa tay vuốt nhẹ mặt gỗ mát lạnh. Đêm qua cô thức đến gần sáng để hoàn thành một dự án, nhưng hôm nay vẫn không thể cho phép mình ngủ nướng. Trước mặt cô, chiếc laptop nằm yên, như một người bạn đồng hành thầm lặng.


Trên kệ gỗ, vài cuốn sách xếp ngay ngắn – những cuốn cô từng đọc vào những đêm mất ngủ, những trang giấy đã thấm không biết bao nhiêu lần lật giở. Bên cạnh là mô hình tháp Eiffel nhỏ xíu – món quà cô tự thưởng cho mình ngày hoàn thành công việc đầu tiên. Mỗi khi nhìn nó, cô lại nhớ về giấc mơ ngày xưa – được đặt chân đến Paris, ngồi ở một quán café ven đường, viết những câu chuyện của riêng mình.


Nhưng hiện tại, cô vẫn ngồi đây – trong căn phòng nhỏ giữa lòng Hà Nội, với chiếc bàn làm việc này. Ở đây, cô đã gõ những dòng chữ đầu tiên cho bài viết đầu tay. Cũng ở đây, cô đã khóc khi nhận email từ chối công việc mơ ước. Rồi cũng chính ở đây, cô bật cười khi một ngày nhận ra mình không cần phải đi thật xa mới có thể sống với đam mê.


Có những đêm cô chỉ ngồi lặng, ánh sáng vàng từ chiếc đèn nhỏ hắt xuống bàn, tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa cũ, và cô cứ thế viết, viết về những điều mà chính cô cũng chưa từng dám nói ra. Cô hiểu rằng, không phải giấc mơ nào cũng cần một nơi chốn hào nhoáng để bắt đầu – đôi khi, chỉ cần một góc bàn nhỏ, một căn phòng ấm áp, và một người sẵn sàng dốc hết lòng để theo đuổi.


Ngoài kia, trời vừa hửng nắng. Cô nhấp một ngụm cà phê, mở laptop lên. Một ngày mới bắt đầu, và giấc mơ của cô lại tiếp tục được viết tiếp – từ chính nơi này.

Chia sẻ
List of suggested articles
  • Góc Làm Việc Của Những Giấc Mơ
    Góc Làm Việc Của Những Giấc Mơ
    Cô ngồi xuống bàn, đưa tay vuốt nhẹ mặt gỗ mát lạnh. Đêm qua cô thức đến gần sáng để hoàn thành một dự án, nhưng hôm nay vẫn không thể cho phép mình ngủ nướng. Trước mặt cô, chiếc laptop nằm yên, như một người bạn đồng hành thầm lặng.
  • Một bữa ăn ngon sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ chịu hơn.
    Một bữa ăn ngon sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ chịu hơn.
    Hà Nội vào những ngày cuối xuân, cái se lạnh vẫn len lỏi trong từng cơn gió nhẹ. Làn mưa bụi lất phất khiến thành phố trở nên lặng lẽ hơn, như thể cả thế giới đang chậm lại một chút để tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa nhịp sống vội vã.
  • Chúng ta ai cũng cần một nơi để che nắng che mưa.
    Chúng ta ai cũng cần một nơi để che nắng che mưa.
    Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Chúng ta ai cũng có những ngày mệt mỏi, những ngày cần một nơi để thở, để dừng lại và lấy lại năng lượng.